NHỮNG BÀI VIẾT CẢM NHẬN
VỀ CHA
Quí vị Độc Giả kính mến,
Sau sự kiện
MỪNG
NGÀY CỦA CHA
diễn ra vào ngày 13/06/2010 vừa qua tại Trung
Tâm Mục Vụ Tổng Giáo Phận TP. HCM, Ban Tổ Chức chúng con đã nhận được rất nhiều
lời khích lệ, động viên, chia sẻ từ nhiều người, trong đó có các vị Linh mục,
Quí Tu sĩ nam nữ, Quí khán giả tham dự Chương Trình và Quí Độc Giả xa gần.
Chúng con xin hết lòng cám ơn những tình cảm ưu ái mà Quý vị đã dành cho chúng
con, qua những lá thư gởi về Ban Mục Vụ Gia Đình. Quả thật là một niềm hạnh
phúc và là một nguồn lực động viên tinh thần phục vụ của chúng con!
Chúng con xin tạ ơn Chúa và
dâng lên Ngài tất cả mọi cố gắng của chúng con! Chúng con xin tri ân sự hiện
diện, sự quan tâm, đóng góp và đồng hành của tất cả Quí vị, đặc biệt là những
khán giả thân thương của Chương Trình Chuyên Đề Cuối Tuần!
MỪNG NGÀY CỦA CHA
là
một trong những sự kiện lớn mà BMVGD tổ chức, với chủ ý khơi gợi và làm sống
lại chữ
“Hiếu”
- một nét đẹp trong kho tàng đạo đức
truyền thống của Dân Tộc Việt Nam ta- nơi tâm hồn của mỗi người, đặc biệt là
nơi người trẻ.
Chúng con cũng đã nhận được
rất nhiều thư phản hồi tích cực của các bạn trẻ gởi về cho Chương Trình. Các lá
thư chứa đựng những cảm xúc sâu lắng và những cảm nghĩ về Người Cha thân yêu
của mình, đặc biệt có lá thư của một vị phụ huynh nói lên thiên chức làm cha mẹ
trong việc chăm sóc và nuôi dạy con cái, giống như sứ mạng của một Vị Mục Tử
trong việc chăn dắt đoàn chiên của Chúa.
Chúng
con xin gởi đến Quí vị một số lá thư đầy cảm động mà chúng con nhận được sau sự
kiện ngày 13/06/2010
|
STT
|
TÊN BÀI
|
TÁC GIẢ
|
|
1
|
Cảm nhận về Cha
|
Phương Khanh
|
|
2
|
Ba ơi, người yêu của con nè
|
Hương Trinh
|
|
3
|
Nghĩ về Cha
|
Anh Thư
|
|
4
|
Tình Cha Mẹ
|
Phạm Tâm Hiền
|
|
5
|
Tâm sự của một người con
|
Mai Minh Tuấn
|
|
6
|
Công Cha nghĩa Mẹ
|
Phan Thị Mỹ Chi
|
|
7
|
Nhớ Cha
|
Khắc Tuyển
|
|
8
|
Viết về người Cha thương yêu
|
Thảo Uyên
|
|
9
|
Lời cảm ơn và thông báo CTCD tạm ngưng
|
|
CẢM NHẬN
VỀ CHA
Nguyễn
Đặng Phương Khanh
“Mồ
côi cha ăn cơm với cá
Mồ
côi mẹ lót lá mà nằm”
Hẳn ông bà ta đã đúc kết rất
nhiều kinh nghịêm từ xa xưa nên mới đưa ra những nhận xét tài tình như thế.
Nhưng riêng đối với bản thân tôi, dường như câu ca dao này không đúng lắm.
Trước năm 1975, ba mẹ tôi đều
có công việc làm ổn định, tuy không giàu sang gì, nhưng cũng không tới nỗi là
quá thiếu thốn. Đùng một cái, khi đất nước “hoàn toàn giải phóng”, bao nhiêu
tiền dành dụm, chắt chiu của ba mẹ tôi gửi trong ngân hàng, phút chốc tan thành
mây khói. Ba tôi trở nên thẩn thờ, chán nán, tuyệt vọng, không muốn làm việc gì
cả. Chỉ có mẹ tôi là xông xáo, xốc vác kiếm tiền trang trải chi phí cho gia
đình. Trước tình cảnh quá khó khăn, thiếu thốn, mẹ tôi không muốn sinh con vội
nhưng bị bà nội tôi và các cô ruột của tôi cứ lời ra tiếng vào, nào là “cây độc
không trái, gái độc không con”, nào là không đẻ được thì để bà nội tôi cưới vợ
hai cho ba tôi kiếm đứa cháu nội đích tôn nối dõi tông đường… (nhà nội tôi đạo
Phật, ba tôi đạo theo). Mẹ tôi tức lên, cứ ba năm là lại “sản xuất” ra một
thành viên mới. Ba anh em tôi lần lượt chào đời, cảnh nhà đã khổ càng thêm khổ,
một tay mẹ mặc tình xoay sở nuôi ba đứa con dại thêm một ông chồng thất chí.
Thời gian dần trôi, ba tôi
bình tâm lại, cũng lao vô đủ thứ nghề để kiếm sống: đi bán cá rô, bán café…Năm
1995, mẹ tôi mắc bệnh ung thư ngực, đã phẫu thuật cắt bỏ một bên vú nhưng không
có tiền vô hoá chất xạ trị nên căn bệnh ung thư phát triển dữ dội, di căn vào
tim, gan, phổi… Mẹ vẫn cắn răng chịu đựng những cơn đau quái ác hành hạ, giấu
nhẹm cả gia đình tôi, vẫn cố gắng đi làm kiếm tiền phụ chồng nuôi con. Đến năm
1998, mẹ mất, tôi dọn tủ đồ di vật của mẹ để lại mới phát hiện ra hồ sơ bệnh
án. Trời đất sụp đổ dưới chân tôi. Tôi bị stress nghiêm trọng suốt ba năm học
Cao Đẳng Sư Phạm (đó là trường duy nhất tôi đã dự thi, và kịp báo cho mẹ kết
quả tôi đậu vào trường này ngay trước khi mẹ mất). Tôi cố gắng học và học,
không chỉ cho riêng bản thân tôi mà còn vì ba của tôi nữa. Tôi muốn chứng tỏ
với những người bên nhà ngoại của tôi là: dù cho nhà tôi quá khó khăn, dù cho
mẹ tôi không còn thì cũng không ai được phép bắt nạt ba tôi thêm nữa, không ai
được phép nghĩ là tôi sẽ bỏ học, ăn chơi lêu lỏng, nhiễm thói hư tật xấu trong
xóm lao động nhà tôi đang sống.
Tôi phải nỗ lực hầu như kiệt
sức để giành từng suất học bổng trong sáu học kì, tranh thủ học trong mọi hoàn
cảnh: tập đàn ké nhà thờ, ở lại trường tập hát sau giờ học…. vì môn âm nhạc
không phải là một môn dành cho những người làm biếng.
Ba tôi giấu nỗi đau vào lòng,
thay thế vai trò của mẹ, cố gắng làm “gà trống nuôi con” cho tôi yên tâm học
hành. Ba lo cho tôi từng miếng ăn giấc ngủ, dành cho tôi mọi điều kiện tốt nhất
trong khả năng có thể. Và đặc biệt ba tôi rất sùng kính Đức Mẹ, luôn nhắc nhở
tôi giữ lễ ngày Chủ Nhật và các ngày lễ buộc trong năm. Ba tôi bảo là: “Con cứ
tin tưởng và phó thác hết cho Thiên Chúa và Đức Mẹ! Các Ngài sẽ không bỏ rơi
những người cùng khổ như gia đình mình đâu…”
Bà dì ruột ở đối diện nhà tôi
không ngừng bới móc, chê bai ba tôi đủ điều, nào là ba tôi nấu ăn quá dỡ, nào
là quá hà tiện trong mọi chi tiêu… Nhưng đâu có mấy ai biết là sau khi mẹ tôi
mất, nhà tôi hụt hẫng như thế nào về mặt tinh thần và khủng hoảng tài chính ra
sao. Tôi không biết làm gì để an ủi ba tôi ngoài kết quả học tập ở trường và ăn
ngon lành mọi món ăn ba nấu. Đối với tôi, đó là những món ăn ngon nhất tôi từng
ăn, vì nó được nấu và nêm nếm bằng tất cả tình yêu thương và sự nhẫn nạn mà ba
có.
Ngày tôi tốt nghiệp ra trường
và bắt đầu đi dạy học, mái tóc của ba tôi đã ngã sang màu muối tiêu, tìm mãi
cũng chỉ được một ít tiêu, còn lại toàn là muối.... mặn chát….!
Vốn tự lập sớm, tôi không
phải để ba phải nghĩ ngợi về các khoản chi tiêu tôi cần, nhưng tôi lại làm ba
buồn rất nhiều vì tính khí thất thường sáng nắng, chiều mưa của mình, suốt sáu năm
trời từ khi mẹ tôi mất. Tôi gượng dậy, dần đứng vững được và lấy lại con người
thực sự của mình. Đó không phải là một chuyện đơn giản! Ba tôi là nhân tố quyết
định rất lớn trong việc tôi tìm lại chính tôi. Tôi cố gắng làm ba vui bằng
những mẫu chuyện cười, bằng những món ngon mà tôi biết ba rất thích nhưng tiếc
tiền không dám mua, tôi giấu những chuyện buồn ở cơ quan vì sợ ba lo lắng thêm…
Mãi đến tận bây giờ, khi tôi
đã tròn ba mươi tuổi, ba vẫn thích nấu ăn cho tôi, tự tay dỡ phần cơm cho tôi
đem đi làm… Tình thương của ba thật bao la và dịu dàng. Vậy mà chưa một lần tôi
mở miệng nói với ba tôi là: BA ƠI! CON YÊU BA LẮM!
Hic! Nói lời yêu thương sao
mà khó đến vậy. Ba ơi! Con quyết tâm trong Ngày Của Cha sắp tới, con sẽ nói với
ba những lời yêu thương từ tận đáy lòng con. Nhất định như vậy, ba à!
Nguyễn
Đặng Phương Khanh
BA ƠI!
NGƯỜI YÊU CỦA CON NÈ!
Hương
Trinh
ANH ẤY là người yêu rất ư là
tuyệt vời của con đó ba! Từ khi con phải xa vòng tay yêu thương của ba, thì ANH
ẤY là người thay thế ba để dạy dỗ con nên người. Con cảm ơn ba nhé! Cảm ơn ba
đã nhờ ANH ẤY chăm sóc đứa con thơ bé bỏng của ba! Không chỉ thế, ANH ẤY là
người mà con luôn tâm sự những khi con buồn phiền hay đau khổ. Bờ vai của ANH
ẤY thật vững chãi biết bao! Mỗi lần con ở bên ANH ẤY con cảm thấy an toàn, ấm
áp lắm! Một cảm giác giống như ở nhà và bên cạnh ba vậy, không lo lắng, không
sợ sệt một điều gì cả.
Ba biết không? Năm đó, năm
đầu tiên đi học xa nhà con đã khóc, khóc rất nhiều ba ạ, vì con nhớ ba, nhớ gia
đình mình lắm! Tuy nghèo khổ nhưng ấm áp tình người biết bao!
Ba không hề bỏ rơi con một
mình ở chốn phố thị ồn ào này, mà luôn viết cho con những lá thư động viên, an
ủi:
"Cố
gắng học hành con nhé! Ba mẹ yêu con"
"Dù
con không ở bên cạnh ba mẹ, nhưng ba mẹ luôn nhớ về con"
"Ba
mẹ phó thác con cho Chúa và Mẹ Maria…."
Hình ảnh chịu thương chịu khó
chăm lo cho gia đình của ba, không biết lúc nào đã in vào tâm trí con qua những
lời mẹ kể, trong những dịp con về hè thăm nhà. Mẹ kể về ba nhiều lắm, ba biết
không?
-
Hồi xưa ba con đi học xa chỉ có 1 cây viết và hai bộ
quần áo duy nhất thôi!
-
Ba con đang ở ngoài rẫy nhặt từng hạt cà phê, từng
hạt cà phê để cho con ăn học đó!
-
Đêm nay ba thức canh ở rẫy là vì con đó!
Khi khôn lớn, bắt đầu đi học
xa, con lại thấy luyến tiếc và muốn được sống gần ba mẹ. Mỗi lần được nghỉ hè
là mỗi lần con học được rất nhiều bài học từ ba, bài học về gương sống của ba.
Con hay theo ba ra rẫy để được ở bên ba ngày nào hay ngày đó! Ba của con rất
chịu thương chịu khó, làm việc cần mẫn không quản mưa nắng, dù bệnh tật cũng
không dám nghỉ ngơi để có tiền cho con ăn học vì ba sợ con đói, sợ con khổ, sợ
con thua kém các bạn. Trong rẫy, Ba còn trồng rất nhiều cây ăn trái và luôn
dành cho con những trái chín có hương vị ngọt ngào của tình phụ tử thiêng
liêng.
Ba biết không? Mỗi lần ba ốm,
ba ho là con biết đấy, tuy con không nghe, nhưng con lo lắm ba à! Ba còn nhớ
không? Cái đợt mẹ bị bệnh nặng đó, cả tháng trời không khỏi, may nhờ Dì mà
chúng con biết được. Ba đã giấu chúng con, ba đã chịu đựng một mình vì không
muốn chúng con quá lo lắng, mà ảnh hưởng chuyện học hành. Con đã trách móc ba
rất nhiều và muốn ba đừng giấu chúng con điều gì cả. Hãy cho chúng con chia sẻ
với ba những gánh lo lắng đang nặng quằn trong tâm, ba nhé!
Hình ảnh về ba mà con không
thể nào quên là ba còng lưng xuống nhặt từng hạt, từng hạt cà phê dưới trời mưa
tầm tả. Con hiểu, ba quên mình trong cuộc mưu sinh đó là vì chị em chúng con,
vì gia đình mình.
Ba ơi! Con yêu ba nhiều lắm!
Nhờ ba, con có động lực để
bước đi trên đường đời. Nhiều khi con mệt mỏi lắm ba àh, con mệt mỏi vì phải
chạy đua cùng các bạn, phải chống lại ý thích của bản thân, phải quên đi mặc
cảm tự ti của một người có thính giác kém. Nhưng nhờ, ba con lại đứng lên, đi
tiếp. Con sợ ba buồn vì có đứa con khuyết tật, nên con cố gắng học, học không
ngừng để ba khỏi lo.
Ba
ơi! Ba đừng lo cho con nhé! Con biết tự lo cho bản thân mình mà! ANH ẤY cũng
hay lo lắng cho con lắm! Cứ chăm sóc con từng chút, từng chút một đó ba ah! Con
sẽ luôn nhớ lời ba! Luôn nhắc nhở các em học hành! Các em cũng ngoan và học
hành chăm chỉ lắm! Con thấy ba làm việc nhiều quá! Ba ốm quá ba àh! Ba hãy ăn
nhiều và hãy giữ gìn sức khỏe, ba nhé! Ba rất thích ăn đồ ngọt, nên mẹ thường
hay nấu chè. Ba cũng phải ăn nhiều các món ăn mẹ nấu, cho mẹ vui đấy ba nhé!
Yêu ba
nhiều!
Con
gái bé bỏng của ba
Hương
Trinh
NGHĨ VỀ
CHA
Anna
Đinh Minh Anh Thư
Truyền thống văn hóa tốt đẹp
của người Việt Nam
luôn kính nhớ về công ơn của cha mẹ, thể hiện qua những câu ca dao từ ngày xưa:
“Công
Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa
Mẹ như nước trong nguồn chảy ra”
Ngày nay, giống như nhiều quốc
gia trên thế giới, Việt Nam
cũng dành một ngày trong năm để tôn vinh những người làm cha mẹ. Đó là “Ngày
của Mẹ” - chủ nhật thứ 2 của tháng Năm và “Ngày của Cha”- chủ nhật thứ 3 của
tháng 6.
Ngày dành riêng cho cha dường
như bình lặng hơn ngày của Mẹ, giống như tính cách của cha vậy. Con sống gần
mẹ, chịu ảnh hưởng từ mẹ nhiều hơn, có phải vì thế mà con chưa thật sự hiểu cha
chăng? Mẹ thường nói cả đời cha dành hết cho bên nội, ông bà nội luôn là ưu
tiên số một nên con cái chỉ là thứ yếu. Và đến bây giờ con vẫn nghĩ rằng những
lời nói của mẹ còn đúng lắm. Khi mâu thuẫn giữa chúng con và cô xảy ra, cha đã
dùng hết lý do để ngăn cản. Những lý do cha đưa ra như thể là để bảo vệ chúng
con, nhưng con vẫn cảm nhận từ sâu thẳm, những lý do ấy lại là để bảo vệ cho cô
- em gái cha.
Sau khi nghỉ hưu, hầu như cha
làm việc suốt ở nhà thờ. Con có cảm giác nhà thờ mới chính là nhà của cha vậy.
Con rất buồn mỗi khi nghĩ về cha! Nếu cha yêu bên nội đến thế, thì sao không ở
cùng họ cho đến suốt đời, mà lại kết hôn và sinh ra những đứa con nhưng không
dành cho chúng một tình cảm trọn vẹn nhất. Con cũng rất ghét những người và
những gì có liên quan đến bên nội. Con cũng cảm thấy ganh tỵ lắm, khi bạn bè
trông thật rạng rỡ khi kể về ông bà nội – cô chú của họ, trong khi con chỉ có
những kỉ niệm cần quên lãng, mà đến giờ con vẫn chưa thể quên được. Còn rất
nhiều điều con muốn nói… Nhưng có điều gì đó làm cho con phải khựng lại. Những
sợi tóc ngày càng bạc của cha, chẳng phải là lo lắng cho cuộc sống của chúng
con sao? Con chỉ ở vị trí của một người con, sao đòi hỏi cha phải làm điều này
điều nọ cho con? Con xem đó là điều hiển nhiên? là bổn phận mà người cha phải
làm cho con cái?... Cha ơi, con đã quên mất rằng con chỉ biết nhận mà chưa bao
giờ biết cho đi, chưa bao giờ quan tâm đến cha dù chỉ là lời hỏi thăm lúc cha
đau ốm.
Từ ngày đi làm, con mới hiểu
kiếm được đồng tiền thật là khó. Vậy mà ngày đó cha đã nuôi được cả gia đình
bên nội, các cháu - con của cô và chúng con nữa. Biết bao lần cha âm thầm làm
việc nhà, nấu cho chúng con những bữa ăn ngon, nhưng những thành kiến từ ngày
xưa đã che mắt con, làm con không thấy, không cảm nhận được tình cha thương
chúng con thế nào…Gạt bỏ những ký ức buồn ngày xưa, lòng con chợt thanh thản
hơn nhiều. Cảm tạ Chúa đã cho con có một gia đình! Cám ơn cha luôn âm thầm,
nâng đỡ đời con. Con thật may mắn khi được tham gia lớp Kỹ Năng Sống! Con có cơ
hội hiểu về bản thân hơn và nhìn sự việc có chiều sâu hơn những cái bề ngoài
của nó. Được nghe những chia sẻ về gia đình từ các bạn và các chứng nhân trong
ngày hội Mừng Ngày của Mẹ và của Cha được tổ chức tại Trung Tâm Mục Vụ vừa qua,
con cảm thấy mình đã bỏ quên hạnh phúc mà mình đang có, để đòi hỏi và chạy theo
cái bóng hạnh phúc của người khác. Cha ơi, con xin lỗi cha!
Anna
Đinh Minh Anh Thư - Lớp KNS
TÌNH
MẸ CHA
Anna
Bùi Phạm Tâm Hiền
-
“Con ra đời có mẹ cha, là trời cao
biển lớn bao la…”
-
“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình
dạt dào…”
-
“Ơn cha như Thái Sơn cao bao tầng,
ngoài tuy cương quyết mà lòng thương mến…Ơn cha như mái hiên che
năm trường,…ơn cha như đuốc cao trên đường đuốc soi tâm hồn dắt con
tìm hướng.”
Đây là những bài hát mà
lúc còn trên nôi, mẹ vẫn thường hát ru tôi ngủ. Khi lớn hơn tí nữa, mẹ
vẫn hát cho tôi nghe và dạy tôi những bài hát đó. Ngày nay, đã lớn khôn rồi
nhưng những lời ru đó của mẹ vẫn đọng lại trong tâm trí tôi.
Tôi còn nhớ mẹ nói với
tôi: “ trong cuộc đời, con phải nhớ bài đó nghen con!” Khi ấy, cha tôi
nói vọng lại: “con thuộc bài “Lòng Mẹ” là đủ cho cả cuộc đời con
rồi”… Ôi! Cha mẹ, hai tiếng mãi mãi thiêng liêng, mà khi nhắc đến tôi
thấy nhớ thương, thấy ấm lòng và hạnh phúc lắm thay!
Cha tôi sinh ra và lớn lên
ở miền sông nước -Tây Nam Bộ. Là con cái trong một gia đình nho giáo (ông
nội còn làm thuốc nam, bắt mạch trị bệnh), nên cha ít thể hiện tình
cảm, cha rất điềm tĩnh và hiền hòa. Cha tôi học không nhiều, nhưng
kiến thức của cha thì… dạt dào. (mà cha viết văn thơ hay lắm...!) Đặc
biệt, do thụ hưởng nền giáo dục nho giáo nên cha sống rất nghĩa khí và
bản lĩnh giống như ông nội. Có những lúc tôi thấy khách đến nhà, rồi
lại nhờ cha tôi đi đâu đó (vô Ủy Ban hay công an gì đó) tôi không biết
làm gì. Tôi mới hỏi mẹ, thì mẹ chỉ nói cha giúp họ giải quyết công
việc. Lúc nhỏ, đôi khi tôi thắc mắc lắm vì tôi biết nhà tôi là gia
đình Công giáo, và cũng nghe xung quanh nói sơ sơ về việc không thích
đạo công giáo của “mấy ông to”… Nhưng sao họ lại cứ nhờ cha tôi, dù gia
đình tôi là gia đình Công giáo, gia đình Ngụy? Nhưng mỗi khi cha tôi giúp,
thì công việc đều tốt đẹp. Cha tạo niềm tin, uy tín cũng như sự nể
trọng nơi người xung quanh. Lớn lên, tôi mới hiểu thế nào là chữ TÍN
và tôi học được chữ tín đó nơi cha tôi.
Cha tôi ít thể hiện tình
cảm, nên đôi khi tôi ước rằng cha gần gủi hơn, thể hiện tình cảm hơn.
Khi ấy, tôi thèm những cái ôm hôn, ước ao những lời yêu thương từ cha…Điều
may mắn là sau này dần dần điều mong ước này đã trở thành hiện thực!
Tôi rất tự hào về cha
tôi, và anh chị em tôi cũng thế. Dù cha ít nói nhưng khi cha nói, nhưng
lời của cha làm tôi nhớ mãi. Nó có ý nghĩa vô cùng và nó là động
lực giúp tôi học hành, giúp tôi vững bước trên đường đời. Cha dạy tôi
qua những việc hằng nhỏ nhặt hằng ngày. Nhớ khi mẹ sinh em, tôi phụ nấu cơm
nước, giặt đồ,…Thấy tôi phơi đồ lung tung, cha nhắc: “phơi đồ, con nhớ
phơi cùng chiều để gọn gàng và dễ lấy.” Đơn giản vậy thôi mà tôi
nhớ hoài và thực hiên luôn… Rồi cấp 2 tôi xa nhà lên thành phố học,
mẹ thường xuyên gọi thăm và gởi đồ, quà lên cho tôi. Tên tôi luôn được
cha viết ngoài gói qùa và người gói quà luôn là cha (mẹ sắp xếp và
mua đồ bỏ vào)
Mỗi lần về thăm nhà và
khi chuẩn bị đi, mẹ thường loay hoay xếp bánh trái và giỏ, còn cha
thì xoa đầu nói: “con ráng học và siêng năng đọc kinh cầu nguyện nghen
con! Cha mẹ chỉ mong con tụi sống đạo đức, làm con ngoan của Chúa và
học hành chăm chỉ”... Những lời của cha luôn là nguồn động lực cho tôi
để tôi cố gắng hơn. Những lời căn dặn, sự quan tâm của cha mẹ, nhìn
dáng cha mẹ tiễn tôi lên đường là lòng tôi thấy xót xa (tôi muốn khóc
nhưng tôi không quen khóc vì hình như tôi cũng giống cha, ít thể hiện
tình cảm).
Tôi sự thực tự hào và
yêu cha tôi lắm, nhưng chưa bao giờ tôi nói được tiếng lời đó với cha.
Những ngày lễ dành cho người cha, ngày sinh nhật hay bổn mạng, tôi vẫn
viết thư chúc mừng nhưng tỏ những lời yêu thương rất ít ỏi.
Còn nhiều, nhiều điều tôi
rất tự hào về cha. Đặc biệt 1 điều tôi không thể nào quên đó là cha
luôn nhắc tôi nhớ đến Chúa, và cha là tấm gương sáng cho tôi ( lúc
nhỏ đi đâu tôi cũng thấy hãnh diện vô cùng vì ai cũng biết cha, ai
cũng nễ trọng cha, dù gia đình chúng tôi nghèo lắm). Đó là một HỒNG
ÂN cho tôi!
Và tôi nghĩ để có được
những điều đó thì ngoài Chúa, ông bà tôi để lại tấm gương thì không
thể không nhắc tới mẹ.
Mẹ với cha là 2 hoàn
cảnh trái ngược nhau, dù cũng được sinh ra trên mảnh đất với 3 dãy
cù lao, với quê hương sông nước nghèo nàn và chân chất nhưng mẹ tôi
được học rất nhiều, học rất giỏi và sống trong gia đình giàu sang và
không kém phần gia giáo. Ông ngọai là người truyền tri thức, bà ngoại
lại là người mẹ truyền tình yêu Chúa cho mẹ tôi…
Khi chúng tôi chào đời, gia
đình rất nghèo khổ, thời buổi đất nước khó khăn, ông thì đi tù vì là
sĩ quan…
Dù khó khăn, dù gia đình
nghèo nhưng mẹ tôi quán xuyến gia đình rất tuyệt vời. Mẹ lo lắng cho
cha, mẹ vừa lo nội trợ vừa lo cho chúng tôi học. Chúng tôi trạc tuổi
nhau nên thời đó mẹ cực lắm. Lúc sinh tôi ra, mẹ vừa phải lo cho anh
đang bị sốt bại liệt (mà lúc đó ở miền quê xa xôi, đâu ai biết đến
chích ngừa, chữa trị…). Cha mẹ phải thay phiên lo lắng, cha lo mưu sinh,
mẹ lo nhà cửa, con cái, mẹ cho chúng tôi đến nỗi bị nhiễm bệnh lao…
Ngoài việc lo vật chất,
mẹ còn hướng dẫn tinh thần cho chúng tôi. Những bài hát mẹ dạy, dù
chúng tôi lớn chúng tôi vẫn không quên và khi có dịp ngồi lại với nhau,
chúng tôi nhắc chuyện gia đình, chúng tôi lại nhắc đến những bài hát
đó: “Chúa yêu bé thơ, trái tim hồng con dâng kính, Chúa yêu bé thơ
lòng con yêu Chúa hết tình,….Năm xưa trên cây sồi làng Fatima xa xôi,
Cung chúc trinh vương…Ơn cha như thái sơn cao bao tầng.., đọc thơ Thánh
Alexu…
Rồi mẹ dắt chúng tôi đi
lễ, dạy chúng tôi đọc kinh…. Giờ đây mỗi lần về nhà cứ 3 giờ mẹ
lại quỳ đọc kinh trong phòng. (hình ảnh đó làm tôi thấy mình cần
nhìn lại mình nhiều hơn và thấy mình cần cố gắng hơn nữa).
Nhìn bàn tay mẹ chai sần,
thô kệch tôi thấy yêu mẹ vô cùng. Mỗi lần nhớ tới mái tóc cha bạc
đi, bàn tay mẹ sần sùi, thì lòng tôi quặn lại tôi thấy sống mũi
mình cay cay.
Mỗi lần nhìn mưa rơi, tôi
cảm nhận được mùi thơm của đất, tôi lại nhớ quê hương, tôi thấy lòng
nhẹ nhàng, và nhớ về cha mẹ, nhớ về tình yêu cha mẹ dành cho tôi,
cho anh chị em tôi. (Nhớ đến mẹ không ăn món này, món kia vì dành cho
chúng tôi, nên mẹ nói “mẹ không thích ăn, lớn tuổi không ăn món đó
nhiều được”. Nhớ đến cha không dám đi làm răng vì tốn kém, nhưng khi
đưa tiền cho chúng tôi đi học, cha lại nói “ nhà mình còn tiền mà
con, con đừng sợ tốn kém, ráng học hành”. Giờ nói lên những điều
này mũi tôi lại cay xè…
Cha mẹ ơi! Chúng con yêu
cha mẹ lắm, cha mẹ một đời lo lắng cho chúng con, cha mẹ không những
dạy chúng con thành tài, thành người mà cha mẹ con dạy cho con thành
Kitô hữu, thành con Chúa. Cha mẹ không giữ lại điều gì cho mình, chỉ
biết cho chúng con mà thôi.
Tạ
ơn Chúa vì Ngài đã ban cha mẹ cho chúng con! Con cám ơn cha mẹ thật
nhiều! Con thấy mình được thật nhiều, thật nhiều nén bạc, thật
nhiều tình thương, nhưng con còn sống tệ lắm, chắc cha mẹ biết sẽ
buồn lắm. Con sẽ cố gắng nhìn tấm gương cha mẹ, nhớ những lời cha mẹ
dặn, để sống tốt hơn, để cha mẹ vui lòng, cha mẹ nhé!!
Con
yêu cha mẹ
Anna
Bùi Phạm Tâm Hiền
TÂM SỰ
CỦA MỘT NGƯỜI CON
Vinh
Sơn Mai Minh Tuấn
efVef
Có lẽ ai trong chúng ta cũng
đều mong muốn có cha mẹ và một gia đình êm ấm, hạnh phúc. Hơn nữa, chúng ta
cũng ao ước có được người cha mẹ hoàn hảo. Thế nhưng cuộc đời đâu như ta mơ ước
“Có ai trong trần gian này là được chọn cho mình người cha người mẹ, hay là
một mái ấm gia đình như mình mong muốn khi mới sinh ra đâu !”. Với niềm tin
người Kitô hữu, tôi tin mọi sự đều có bàn tay Thiên Chúa quan phòng cả!
Thời gian dần dần trôi, tôi lớn
lên theo như một quy luật rất tự nhiên của cuộc sống. Một điều xem ra nghịch lý
là khi tôi càng lớn lên, thì tôi càng nhận ra những khuyết điểm, những thiếu
sót nơi cha mẹ mình. Đã không ít lần tôi cảm thấy bực dọc, khó chịu và thậm chí
là không thể chấp nhận với những thiếu sót đó…
Rồi một hôm tôi nghe được một
câu chuyện kể như thế này : Có một anh chàng thanh niên nọ, sau khi đã tốt
nghiệp đại học xong, anh ta cảm thấy rất vui sướng trong lòng với biết bao khát
vọng cháy bỏng khi còn là một sinh viên, để rồi từ ngày hôm nay với tấm bằng
trong tay anh ta có thể cống hiến bản thân giúp dựng xây đời tốt hơn. Một ngày
đẹp trời nọ, anh ta đi ra ngoài đường để cảm nhận hạnh phúc mà anh đang có
trong lòng, và những giá trị của cuộc sống xung quanh. Thế nhưng một điều trái
ngược với tâm trạng anh hiện có là một nỗi buồn tràn ngập tâm hồn, khi anh
chứng kiến các cô cậu bé bán vé số không cha không mẹ, các cụ già ăn xin ngồi
bên vệ đường và những mảnh đời không nơi nương tựa dưới gầm cầu hôi thối… Rồi
anh ta dừng lại, suy nghĩ hồi lâu, và tự hỏi với lòng mình rằng “Không biết có
Thiên Chúa trong cuộc đời này không nhỉ? Nếu có thì tại sao Ngài lại để những
hoàn cảnh đó xảy ra với những con người này?”. Đang khi anh còn miên man trong
suy nghĩ đó, thì lập tức anh nghe bên tai mình như có một tiếng nói khẽ “Như
thế Cha mới sinh ra con”.
Có lẽ câu chuyện này làm tôi tự
hỏi rằng “Tôi sẽ làm gì để bù đắp vào những thiếu sót của cha mẹ đây?” thay
vì chỉ bày tỏ thái độ bực dọc và khó chịu như trước đây của mình.
Hãy luôn nhớ rằng “Như thế Cha mới sinh ra con, đi mà làm việc, đứng đó để
làm gì?”. Quả thật, cha mẹ cần tôi bù đắp những thiếu sót đó hơn là một
thái độ trách móc và càm ràm. Nếu như cần góp ý, tôi sẽ góp ý như một người con
nói với cha mẹ và trên hết là cầu nguyện cho cha mẹ tôi. Cuộc sống có vô vàn
khó khăn, làm cha mẹ là trách nhiệm trọng đại và lắm nhọc nhằn, xin mọi người
hãy cầu nguyện nhiều cho cha mẹ của mình hơn!
Cuối cùng để đúc kết cho bài
viết này, tôi xin mượn lời của cố tổng thống John F. Kennedy : “Đừng hỏi tổ
quốc đã làm gì cho ta, nhưng hãy tự hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay”, như
là một lời tự nhủ với lòng mình bằng một câu nói tương tự “Đừng hỏi cha mẹ
đã làm gì cho ta, nhưng hãy tự hỏi ta đã làm gì cho cha mẹ ngày hôm nay”.
Vinh
Sơn Mai Minh Tuấn
CÔNG CHA
NGHĨA MẸ
Phan
Thị Mỹ Chi
Ngày nào em bé cỏn con
Bây giờ em đã lớn khôn thế này
Công cha, áo mẹ, chữ thầy
Nghĩ sao cho bỏ những ngày ước ao
Ngày hôm nay được làm một con người đứng giữa thế gian này, được khôn
lớn, được giáo dục và được sống hạnh phúc, tôi vô cùng biết ơn cha mẹ tôi.
Những người đã vượt qua mọi khó khăn để sinh ra tôi, đã vượt qua mọi đau khổ,
vất vả để tôi được có cái ăn, cái mặc, để tôi có được niềm vui của những ngày
ấu thơ mà chưa chắc gì tuổi thơ của họ đã có được Cha mẹ tôi đã hy sinh cuộc
đời mình, để tôi được phát triển cả về mặt thể chất và nhân cách làm người, để
rồi ngày hôm nay tôi có được những hành trang tốt nhất để hướng tới tương lai.
Cha mẹ luôn bên tôi những lúc tôi hạnh phúc nhất, cũng như những lúc tôi khó
khăn nhất.Công ơn sâu sắc đó, trọn một đời này tôi không biết lấy gì để đền
đáp.
Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha
Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân Cha che chở đời con
Công ơn cha mẹ biển trời là thế, cha mẹ
thương tôi là thế, nhưng đã có những lúc thơ dại, nông nỗi tôi đã từng nghĩ
rằng cha mẹ không quan tâm đến tôi, không hiểu được những hi sinh thầm lặng của
cha mẹ mà lại vô tình, vô nghĩa, trách móc, tiêu phí những đồng tiền mồ hôi
nước mắt của cha mẹ. Mãi chơi với chúng bạn, có những lúc tôi đã để cha mẹ tôi
phải cô đơn, để rối những khi cô đơn, tôi mới hiểu rằng tôi cần cha mẹ đến thế
nào, cũng như cha mẹ cần tôi đến thế nào. Cha mẹ ơi, còn rất nhiều lỗi nữa mà
đứa con này đã phạm phải, giờ đây nghĩ lại con vô cùng hối hận, con thành thật
xin lỗi cha mẹ!
Mỗi đêm con thắp đèn trời
Cầu cho cha mẹ sống đời với con
Giờ đây tôi chỉ có một mong ước duy nhất
là mong cha mẹ được sống mãi với tôi. Cầu mong cho cha mẹ được hạnh phúc. Tôi
sẽ cố gắng hết mình để gánh vác gắng nặng gia đình, để cha mẹ được nghỉ ngơi,
được tận hưởng những điều tuyệt vời của cuộc sống, tôi nguyện sẽ mang hết sức
lực của mình, tấm lòng của mình để thực hiện những điều đó.
Và tôi biết mong ước của cha mẹ là mong
cho tôi được khôn lớn nên người, được thành công ở đời.Tôi sẽ luôn cố gắng học
tập, phấn đấu, luôn biết làm chủ mình, tránh xa cám dỗ, biết trân trọng chính
bản thân mình như cha mẹ đã trân trọng tôi. Tôi sẽ cố gắng kiên trì thăng tiến
bản thân và trở thành một con người có ích cho xã hội, để cha mẹ luôn hạnh phúc
và tự hào vì đứa con này.
Phan
Thị Mỹ Chi
NHỚ CHA
Khắc Tuyển
Cha
yêu! Giờ đây con không biết nói như thế nào để có thể diễn
tả được những tình cảm mà Cha đã dành cho anh em chúng con.
Nhiều đêm con nằm mà không ngủ được vì nhớ Cha, nhớ gia đình. Con không
phụ giúp gì được cho Cha, cho gia đình. Con là kẻ bất hiếu, luôn làm Cha buồn
lòng.
Con chỉ biết nói lời xin lỗi với Cha. Xin Cha tha thứ cho những lỗi lầm
con đã phạm đến Cha! Những năm tháng con ở bên Cha, ở cùng gia đình lòng con
ngu muội không nhận ra những lời hay, ý tốt Cha luôn dặn dò cho con. Giờ đây
khi con đã đi tìm cuộc sống cho riêng mình, lòng con mới cảm nghiệm được Cha đã
nhìn xa, trông rộng để cho cuộc sống của anh em chúng con có ý nghĩa.
Con biết rằng Cha không bao giờ chấp tội của con, nhưng lòng con vẫn luôn
day dứt vì đã làm Cha phải lo lắng nhiều về con. Những lúc có dịp về bên Cha,
con muốn nói với Cha nhiều lắm, mà sao con không nói được, lòng con nghẹn ngào,
muốn khóc.
Cha ơi, con không biết phải làm gì để có thể báo hiếu công ơn cao dày
của cha mẹ. Giờ đây con chỉ biết nguyện xin Thiên Chúa cho Cha, Mẹ, Bà Nội, anh
em của con luôn luôn mạnh khỏe, anh em
nội ngoại biết yêu thương và đùm bọc nhau.
Khắc
Tuyển
VIẾT VỀ
NGƯỜI CHA THƯƠNG YÊU
Thảo
Uyên
Con đã từng nghe nói rằng,
mỗi người thân cận là quà tặng mà Chúa ban cho bạn. Đối với con,
quà tặng quý giá nhất, tuyệt vời nhất mà Thiên Chúa đã ban tặng cho
con đó chính là BA. Mỗi ngày, con đều tạ ơn Chúa vì quà tặng tuyệt
diệu này. Ba ơi, có lẽ từ trước đến giờ con chưa bao giờ nói con
thương ba cả, cũng như con chưa từng nói con rất tự hào về ba. Nhưng mà
trong lòng con, con luôn cảm thấy thật hạnh phúc và tự hào biết bao
khi có được một người ba như ba.
Ba là
tấm gương cho con trong đời sống đạo. Ba không dạy con bằng những lời
nói suông, nhưng bằng chính cuộc sống của mình. Ba dạy cho con lòng
ham mê đọc sách, bằng cách chở con đi nhà sách Đức Bà, mua cho con
những quyển sách hay, đọc và chia sẻ cùng con. “Tâm hồn cao thượng”,
“Truyện các thánh”, “Những người lữ hành trên đường hy vọng”,…
những quyển sách ấy đã gieo vào tâm hồn con những hạt giống tốt
đẹp, hạt giống đức tin, hạt giống yêu thương. Con thật hạnh phúc khi
có được một người cha tốt lành như ba! Người mà dù đi làm về rất
căng thẳng mỏi mệt, mỗi tối vẫn cầu nguyện, suy niệm Lời Chúa, đọc
kinh phụng vụ, vẫn í ới gọi “Na ơi, Bé ơi, đọc kinh tối!” Và dù đêm
có không ngủ được đi nữa, thì sáng mai vẫn dậy sớm đi lễ. Ba là tấm
gương cho con về lòng yêu mến Chúa, yêu mến và suy gẫm Lời Chúa.
Những lúc lười biếng, trễ nãi, con lại nhìn vào ba và lấy đó để
răn mình, để tự nhủ mình phải cố gắng hơn nữa.
Không chỉ trong đời sống
đạo, mà trong cuộc sống hàng ngày, ba còn là một người chồng, người
cha gương mẫu, yêu thương gia đình, giàu tình cảm. Mỗi lần má mệt, ba
đi làm nhưng vẫn nhớ gọi điện thoại hỏi thăm, xem má bớt mệt chưa,
đã khoẻ hơn chưa… Con ít khi nào thấy ba cáu gắt, khó chịu với vợ
con, dù nhiều khi ba mệt, ba bệnh. Sức khoẻ ba yếu, hết bệnh này lại
đến bệnh kia, nhưng con chẳng thấy ba than thở hay trách móc Chúa một
lời. Trái lại, con chỉ thấy sự vui vẻ, tinh thần lạc quan của ba, khi
trên môi ba là những bài thánh ca, những câu nói hài hước và yêu thương.
Ba lo lắng cho từng đứa con một, từ chuyện học hành, công việc cho
đến đời sống đạo. Biết con lười đọc Kinh Thánh, ba mua cho con Daily
Gospel và nhắc nhở con suy gẫm mỗi ngày. Biết con muốn học lớp Kỹ
Năng Sống, ba không ngần ngại đăng kí học một lớp khác để có thể đưa
rước con, dù ba đi làm về cũng mệt lắm. Nhà toàn con gái, nhưng ba
không vì thế mà không vui, trái lại ba rất yêu thương và tự hào về
chúng con.
Trong công việc cũng thế, ba
dạy chị em chúng con tinh thần trách nhiệm và sự tận tuỵ. Tuy ba là
tổ trưởng tổ bảo vệ thôi, nhưng con biết ba được nhiều người quý mến
và nể trọng, bởi vì ba trung thực, thẳng thắn và khôn ngoan. Trong
cuộc sống, ba dạy chúng con bài học yêu thương, chia sẻ và cảm thông,
biết nghĩ đến người khác hơn là chỉ nghĩ đến gia đình mình. Ba giúp
chúng con làm giàu trái tim mình bằng sự chia sẻ, cho đi, nhất là
đối với những người nghèo khổ.
Ba để lại cho chúng con đức
hy sinh cao cả. Một đời vất vả lo cho con cái. Giờ đây tóc đã bạc
nhiều, sức khoẻ cũng không tốt, nhưng ba vẫn tiếp tục làm việc để
nuôi con ăn học. Biết làm sao nói cho hết công ơn của ba. “Công cha như núi
Thái Sơn”, ba ơi con nghĩ rằng công lao của ba còn lớn lao hơn thế nữa!
Vậy mà nhiều khi con cứ tự nhiên nhận những hy sinh đó của ba, mà
chẳng hề bận tâm suy nghĩ, cứ xem như đó là chuyện đương nhiên. Con
thật vô tâm biết bao! Con cứ nhận từ ba mà chẳng hề suy nghĩ xem con
sẽ làm gì để đền đáp công ơn vô bờ bến đó. Một quyển sách hay, một
cây bút dạ, quyển sổ ghi chép,… là những điều vô cùng nhỏ bé mà con
có thể làm để thể hiện tình yêu và lòng biết ơn của con đối với
ba. Nhưng con biết điều làm ba vui lòng nhất là con cố gắng học cho
thật tốt, trở nên người tốt và là người con ngoan của Chúa.
Viết
về ba thì có biết bao nhiêu điều không thể nói hết. Con chỉ viết lên
vài điều để nói lên lòng biết ơn, niềm tự hào của con về ba. Một
con người bình thường nhưng cũng rất lớn lao. Con chỉ muốn nói với ba
một điều là:
“BA LÀ NGƯỜI CHỒNG, NGƯỜI CHA, NGƯỜI
ÔNG TRÊN CẢ TUYỆT VỜI!!! CON YÊU BA VÀ TỰ HÀO VỀ BA BIẾT BAO.”
Thảo
Uyên, Hv lớp KNS
Tác giả Mục Vụ
Gia Đình Sài Gòn
(NGUỒN:
WEBSITE DUNG LAC)